Năm 33 tuổi, mình có ngôi nhà đầu tiên.
Không sớm, không muộn. Chỉ là đúng lúc — khi mình sẵn sàng.
Mình không định viết bài này để khoe gì cả. Thật ra mình cũng không biết nên bắt đầu từ đâu. Nhưng mỗi lần ngồi ở góc nhà, nhìn mấy chậu cây, nghe tiếng nước chảy ri rỉ trong hồ cá, mình lại thấy muốn ghi lại cái cảm giác này. Vì sợ một ngày nào đó bận rộn quá, mình quên mất.







Hồi còn trẻ hơn, mình hay nghĩ về chuyện “phải có nhà trước 30”. Nghe ở đâu đó, đọc ở đâu đó, rồi tự tạo áp lực cho mình. Ba mươi tuổi đến, nhà thì chưa có, nhưng mình học được một điều: mọi thứ có thời điểm của nó. Cứ sống tử tế, cứ làm việc hết mình, rồi mọi thứ sẽ tới.
Và nó tới. Ở tuổi 33.
Ngôi nhà của mình không lớn. Nha Trang nắng quanh năm nên mình muốn nhà phải có nhiều cây. Thật nhiều cây. Không phải vì phong thuỷ hay xu hướng gì, đơn giản là mình thích. Thích buổi sáng thức dậy nhìn thấy màu xanh. Thích cái cảm giác chăm một cái cây từ nhỏ xíu rồi nhìn nó lớn lên mỗi ngày.
Mình hay nói với bạn bè: nhà không cần đẹp theo kiểu người ta, nhà chỉ cần mình thấy muốn về. Mỗi người có một định nghĩa khác nhau về “nhà”. Có người thích nhà rộng, có người thích nhà cao, mình thì thích nhà có cây, có cá, có cái kệ nhỏ bày mấy cái cốc mình sưu tầm, có góc để mấy cái máy ảnh mình hay mang đi chụp.
Nhà là nơi mình để mấy thứ mình yêu thích ở cùng một chỗ.
33 tuổi. 1 vợ, 1 con, 1 ngôi nhà nhỏ ở Nha Trang.
Không có gì nhiều, nhưng nhìn lại thì thấy đủ. Cái “đủ” không phải là không muốn gì thêm, mà là biết ơn những gì đang có. Mình vẫn sẽ cố gắng, vẫn sẽ làm việc, vẫn sẽ mơ ước. Nhưng ít nhất, mỗi ngày khi mở cửa bước vào nhà, mình biết mình đang ở đúng nơi mình thuộc về.
Ngôi nhà đầu tiên. Và mình thấy vậy là đẹp rồi 🙂